Mạnh dạn hỏi hành khách đi xe 1 câu, tài xế taxi thay đổi cả cuộc đời con trai mình

Người đàn ông đang chở khách thì bỗng dưng nghĩ ra chuyện gì đó, liền hỏi người khách 1 câu, không ngờ chính câu hỏi đó đã làm thay đổi cả tương lai của con trai ông.

Bài viết Mạnh dạn hỏi hành khách đi xe 1 câu, tài xế taxi thay đổi cả cuộc đời con trai mình này tại: www.nuocnhat.info đang được giữ bản quyền DMCA

Một cuốc chở khách bình thường của người tài xế taxi

Tôi đã lái taxi ở thành phố New York được 28 năm, 3 tháng và 12 ngày. Nếu bạn hỏi sáng qua đã ăn gì, có lẽ tôi không thể nhớ ra, nhưng có một cuốc taxi trong đời tôi đặc biệt đến nỗi tôi sẽ không bao giờ có thể quên được.

Đó là một buổi sáng thứ Hai đẹp trời của mùa xuân năm 1966. Bầu trời tỏa ánh nắng rực rỡ, ấm áp. Tôi đang lái xe chầm chậm ở đại lộ York để tìm khách. Tôi dừng ở một cột đèn đối diện bệnh viện New York thì nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đang bước xuống những bậc cầu thang. Ông ấy vẫy taxi của tôi.

Đúng lúc đó thì đèn giao thông chuyển sang xanh, tài xế phía sau tôi bấm còi inh ỏi một cách thiếu kiên nhẫn, và tôi nghe tiếng tuýt còi của cảnh sát. Nhưng tôi không định bỏ lỡ cuốc xe này. Cuối cùng, người đàn ông kia cũng chạy kịp ra xe và nhảy vào bên trong. “Xin cho đến sân bay LaGuardia, và cảm ơn vì đã đợi tôi”, ông ta lên tiếng.

“Đúng là tin tốt”, tôi nghĩ thầm, vì sân bay LaGuardia rất đông đúc, và tôi có thể sẽ kiếm ngay được khách khác và kiếm đủ cho một ngày lao động.

Như thường lệ, tôi hay băn khoăn về các vị khách của mình. Liệu người này có phải một người thích nói nhiều, hay thích im lặng như một xác chết, hay thích đọc báo? Sau ít giây im lặng, ông ta bắt đầu cuộc trò chuyện bằng cách hỏi tôi có thích việc lái xe taxi hay không.

Một câu hỏi quá cũ, và tôi cũng đưa câu trả lời quen thuộc, đại loại là công việc này cũng ổn, vừa giúp tôi kiếm sống được, và đem lại cho cho tôi cơ hội gặp những con người thú vị. Nhưng nếu có việc gì giúp tôi kiếm được nhiều hơn 100 đô la mỗi tuần thì tôi sẽ bỏ nó ngay, cũng giống như ông ta vậy.

Thế nhưng, lời đáp của ông ấy khiến tôi chú ý: “Tôi thì sẽ không đổi việc kể cả điều đó giúp tôi kiếm được thêm 100 đô mỗi tuần”. 

Vậy là tôi tò mò, hỏi lại: “Thế ông làm nghề gì?”. 

Ông ta đáp: “Tôi làm ở khoa thần kinh, bệnh viện New York”. 

Cho đến câu hỏi làm thay đổi cuộc đời con trai của ông

Tôi luôn tò mò về người khác, và tôi thường cố tìm hiểu những gì mình có thể biết được từ họ. Nhiều lần trong những cuốc xe dài, tôi đã tạo được một mối quan hệ tốt với các hành khách của mình, và tôi thường nhận được những lời khuyên rất hữu ích từ những người làm kế toán, luật sư, thậm chí là thợ sửa ống nước.

Tôi nghĩ người khách lần này hẳn là yêu công việc của ông ý lắm, hoặc cũng có thể đó là do tâm trạng vui vẻ của một buổi sáng mùa xuân. Nhưng tôi quyết định nhờ ông ấy giúp đỡ. Cũng sắp tới sân bay rồi, nên tôi quyết định lên tiếng ngay. “Tôi có thể nhờ ông giúp một chuyện này được không?”, tôi rụt rè thăm dò.

Tôi đã đánh bạo hỏi vị khách của mình 1 câu, và câu hỏi đó đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của con trai tôi, sau đó là của các cháu tôi.

Ông ta không trả lời. Nhưng tôi vẫn nói tiếp: “Tôi có một cậu con trai 15 tuổi, nó là đứa trẻ ngoan. Nó học khá tốt ở trường. Mùa hè này chúng tôi muốn cho nó đi trại hè, song nó lại muốn kiếm việc làm. Nhưng một đứa trẻ 15 tuổi thì khó mà kiếm được việc, trừ phi bố cậu ta quen biết chủ cơ sở nào đó, mà tôi thì không”. 

Tôi dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Liệu ông có thể giới thiệu cho nó một công việc gì để làm trong mùa hè này không? Kể cả không được trả lương cũng được.”. 

Bài viết Mạnh dạn hỏi hành khách đi xe 1 câu, tài xế taxi thay đổi cả cuộc đời con trai mình này tại: www.nuocnhat.info đang được giữ bản quyền DMCA

Ông ta vẫn im lặng, không đáp lời, khiến tôi tự dưng cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi đưa ra chủ đề này. Cuối cùng, chúng tôi đã tới sân bay. Tôi tưởng mình đã bị từ chối thì đột nhiên vị khách lên tiếng: “Các sinh viên y khoa đang có 1 dự án nghiên cứu trong mùa hè này. Có lẽ cậu bé sẽ hợp đấy. Gửi cho tôi kết quả học tập ở trường của cháu nhé”. 

Ông ta lục túi tìm danh thiếp nhưng không tìm được cái nào. “Ông có giấy không?”, ông ta lên tiếng.

Tôi xé một mẩu giấy từ cái túi đựng đồ ăn trưa của mình, rồi ông ta hí hoáy viết gì đó, xong trả tiền tôi. Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông ấy.

Tối đó, khi ngồi quanh bàn ăn cùng gia đình, tôi lôi mẩu giấy đó ra khỏi túi áo: “Robbie, đây có thể là công việc vào mùa hè này cho con”, tôi nói với con trai.

Thằng bé đọc to lên: “Fred Plum, Bệnh viện New York”. 

Vợ tôi hỏi ngay: “Ông ấy là bác sĩ à?”. Con gái tôi thì bảo: “Ông ấy là một quả táo ạ?” Còn con trai tôi thì nghi ngờ: “Trò đùa hả bố?”. 

Cuối cùng, tôi phải dọa sẽ cắt tiền tiêu vặt của nó thì Robbie mới đồng ý gửi bản thành tích học tập của nó vào sáng hôm sau. Câu chuyện đùa cợt quanh cái tên của bác sĩ (trong tiếng Anh, plum có nghĩa là quả mận – ND) tiếp diễn được vài ngày, nhưng sau đó chúng tôi cũng dần quên đi, không ai để ý đến nữa.

Hai tuần sau, khi tôi đi làm về thì con trai tôi đưa cho tôi 1 lá thư được gửi cho nó, ngoài bìa thư có ghi: “Bác sĩ Fred Plum, Trưởng Khoa Thần kinh, Bệnh viện New York”. Thằng bé được thư ký của bác sĩ Plum gọi đến phỏng vấn.

Cuối cùng, Robbie nhận được công việc. Sau 2 tuần làm tình nguyện, thằng bé được trả 40 đô một tuần cho đến hết mùa hè. Tấm áo choàng trắng khiến cho nó cảm thấy bản thân quan trọng hơn nhiều so với thực tế, khi nó đi theo bác sĩ Plum quanh bệnh viện, làm vài việc vặt vãnh cho ông ấy.

Mùa hè năm sau, Robbie lại được nhận vào làm việc ở bệnh viện, nhưng lần này, thằng bé được giao nhiều trọng trách hơn. Khi ngày tốt nghiệp trung học của thằng bé đến gần, bác sĩ Plum đã tốt bụng viết thư giới thiệu, giúp Robbie được nhận vào Đại học Brown.

Thằng bé làm việc ở bệnh viện đến mùa hè thứ 3 và dần trong nó, tình yêu với ngành y cũng lớn dần lên. Khi thằng bé sắp tốt nghiệp đại học, nó đã nộp đơn vào trường y và bác sĩ Plum một lần nữa lại viết thư giới thiệu chứng thực cho năng lực và nhân cách của nó.

Cuối cùng, Robbie được nhận vào Đại học Y New York, và sau khi có được tấm bằng y khoa trong tay, đã đi thực tập trong 4 năm chuyên ngành Sản phụ khoa.

Và bài học quan trọng trong giao tiếp 

Đó là câu chuyện về con đường học vấn và nghề nghiệp của Robert Stern, con trai của một tài xế taxi bình thường ở New York, sau đó đã trở thành một bác sĩ sản phụ khoa nổi tiếng tại Trung tâm Y tế Columbia-Presbyterian.

Một số người gọi đó là số phận, còn tôi thì lại thấy rằng, đó là câu chuyện cho thấy những cơ hội lớn có thể tới từ những cuộc gặp gỡ bình thường, đôi khi chỉ là một cuốc taxi mà chẳng mấy ai mong đợi có thể đem đến điều gì.

Với những bệnh nhân nhập cư của vị bác sĩ Fred Plum, nước Mỹ có nghĩa là đừng sợ hãi bất cứ điều gì. Sự nỗ lực của bạn là điều quan trọng nhất, thế nhưng, biết nắm bắt cơ hội cũng là một điều quan trọng chẳng kém.

Tôi chẳng phải là một người giỏi giao tiếp, chỉ là, tôi thích giao tiếp, tôi biết quan sát phản ứng của khách hàng, và tôi không bỏ qua bất kỳ cơ hội trò chuyện nào với các hành khách của tôi khi tôi nhìn ra những dấu hiệu họ cũng muốn trò chuyện với tôi.

Và bạn biết đấy, chuyện gì đến thì rồi sẽ đến thôi.

*Theo lời kể của ông Irving Stern, một cựu tài xế taxi ở thành phố New York, Mỹ.

ictvietnam.vn